Sự thay đổi hoàn toàn về ánh sáng Mặt Trăng từ Mặt Trời trong suốt chu kỳ Mặt Trăng có thể quan sát được từ Trái Đất khi pha Mặt Trăng thay đổi, từ trăng lưỡi liềm tăng dần khi mặt trời mọc và trăng lưỡi liềm giảm dần khi mặt trời lặn, tất cả đều được quan sát từ xa. Vào năm 1998, máy quang phổ neutron mới trên tàu vũ trụ Lunar Prospector đã tiết lộ rằng nồng độ hydro cao hơn xuất hiện ở độ sâu 1 mét trong lớp đất đá gần các vùng cực. Cường độ mới của các vùng biển (maria) ở gần bề mặt có thể phản ánh lớp vỏ dày đặc mới của vùng cao nguyên ở Mặt Trăng Xa, có thể đã hình thành trong quá trình va chạm chậm với Mặt Trăng thứ hai của Trái Đất vài chục năm sau khi Mặt Trăng hình thành. Các vùng sáng mới của Mặt Trăng được gọi là terrae, hoặc chúng không phải là vùng cao nguyên, vì chúng lớn hơn hầu hết các vùng biển (maria).
Mặt tối mới nhất của Mặt Trăng được chiếu sáng mờ ảo bởi các tia nắng phản chiếu từ Trái Đất, được gọi là ánh sáng phản chiếu từ Trái Đất (earthshine), đủ sáng để dễ dàng nhìn thấy từ xa. Nó là kết quả của các vitamin silicat từ lớp đất đá vụn (regolith), bao gồm các vùng đồng bằng bazan sẫm màu hơn (maria) và các vùng cao nguyên giàu feldspar có màu nhạt hơn. Gần đây, người ta cho rằng một phần bề mặt Mặt Trăng có đường kính khoảng 3 km (1,9 dặm) đã bị biến đổi do sự giải phóng khí xảy ra nhiều năm trước.
Trong trường hợp Mặt Trời bao trùm hành tinh của chúng ta – chương trình Ánh Trăng, lực hút mới liên quan đến môi trường của Mặt Trời có thể khiến quỹ đạo mới giữa Trái Đất và Mặt Trăng suy giảm đến mức Mặt Trăng đi vào giới hạn Roche của Trái Đất, dẫn đến sự tan rã. Các giai đoạn địa chất mới trên Mặt Trăng được đặt tên theo đặc điểm của chúng, từ các miệng núi lửa rất rõ nét ở vùng biển đen, đến vùng biển và các miệng núi lửa sau này, cuối cùng là các miệng núi lửa vẫn sáng và dễ quan sát với các tên gọi như Copernicus hay Tycho. Các đặc điểm địa hình cho thấy lớp vỏ mới ở phía gần mỏng hơn so với phía trên. Lý do của hiện tượng này vẫn chưa được xác định, vì độ mỏng tương đối của lớp vỏ ở phía gần Mặt Trăng được giả thuyết là một yếu tố. Mặt Trăng vẫn hoạt động núi lửa cho đến 1,2 tỷ năm trước, điều này đã tạo ra các vùng biển Mặt Trăng thông thường.
Bầu không khí
Hình ảnh mang tính biểu tượng về người Tải xuống ứng dụng đăng nhập bombastic casino đàn ông nhìn lên Mặt Trăng từ bộ phim khoa học viễn tưởng đầu tiên lấy bối cảnh trong không gian, Chuyến du hành đến Ánh Trăng Mới (1902, Georges Méliès), được lấy cảm hứng từ lịch sử văn học về việc con người du hành lên Mặt Trăng. Biểu tượng của Mặt Trăng, đặc biệt là các pha của nó, hình lưỡi liềm mới (🌙) có thể đã là một biểu tượng lặp đi lặp lại trong nhiều nền văn hóa ít nhất từ 3.100.000 năm trước Công nguyên hoặc thậm chí sớm hơn với mối liên hệ giữa sừng bò và các bức vẽ hang động cổ đại từ 40.000 năm trước Công nguyên. Lịch sử phong phú về việc con người quan sát Mặt Trăng mới có thể đã được chứng minh bằng các mô tả từ 40.100 năm trước Công nguyên và trong văn bản viết vào thế kỷ thứ 4 trước Công nguyên trong những trường hợp viết đầu tiên. Trăng tròn vào điểm phân thu ở bán cầu nam hoặc bán cầu bắc được gọi là trăng non, có thể được tổ chức trong các lễ hội như Lễ hội Trăng non theo lịch âm của Trung Quốc, sự kiện quan trọng thứ hai sau Tết Dương lịch âm dương của Trung Quốc. Sự kiện này dựa trên số ngày trong chu kỳ mặt trăng, được chia thành các khoảng thời gian chung của chu kỳ mặt trăng là tuần, và chu kỳ mặt trăng là ngày.
Trăng tròn, Mặt trăng mọc và Mặt trăng lặn
Bề mặt Mặt Trăng mới hình thành đã được định hình bởi các hiện tượng va chạm mạnh và một số hiện tượng va chạm nhanh, tạo nên một môi trường với các miệng hố ở mọi độ tuổi. Sau quá trình hình thành, Mặt Trăng mới nguội đi và phần lớn môi trường xung quanh đã bị loại bỏ. Do lực thủy triều, quỹ đạo của Mặt Trăng quanh Trái Đất đã lớn hơn đáng kể, dẫn đến thời gian quay lâu hơn. Vì vậy, mỗi hệ mặt trời xuất hiện lớn hơn nhiều so với hệ mặt trời khác, nhật thực và nguyệt thực diễn ra thường xuyên hơn và tác động của lực thủy triều mạnh hơn.
Đến năm 1972, sáu mục tiêu của chương trình Apollo đã đưa hàng chục người lên Mặt Trăng và nó có thể tồn tại trong ba ngày. Mặt Trăng là một nguồn cảm hứng quan trọng trong lịch sử loài người, đóng vai trò thiết yếu đối với vũ trụ học, thần thoại, tôn giáo, đạo đức, việc giữ ngày đêm, công nghệ tuyệt đối và cả du hành vũ trụ. Hiện tượng khóa thủy triều giúp đồng bộ hóa hiệu quả chu kỳ quay của Mặt Trăng (chu kỳ Mặt Trăng) với chu kỳ quỹ đạo (chu kỳ Mặt Trăng). Mặt Trăng và Trái Đất bị ràng buộc bởi lực hấp dẫn, tốt hơn là các cạnh đối diện nhau. Nó hoàn thành một quỹ đạo thuận nghịch (chu kỳ Mặt Trăng) quanh Trái Đất và Mặt Trời (theo chu kỳ giao hội) mỗi 30,5 ngày.
Sau chuyến bay vào vũ trụ đầu tiên của Sputnik năm 1957 trong khuôn khổ chương trình Vòng quanh Trái đất, tàu vũ trụ mới của chương trình Luna thuộc Liên Xô là tàu đầu tiên thực hiện nhiều chuyến bay vào không gian. Chiến tranh Lạnh đã thúc đẩy sự phát triển mạnh mẽ các phương án phóng tàu vũ trụ của hai quốc gia, dẫn đến cuộc chạy đua vào không gian và giai đoạn sau đó là cuộc chạy đua lên Mặt trăng, đẩy nhanh tiến độ và nhu cầu khám phá Mặt trăng. Ngay sau Thế chiến thứ hai, các hệ thống phóng tàu vũ trụ ban đầu đã được thiết lập và đến cuối những năm 1950, chúng đã đạt được sự chấp thuận của Liên Xô và Hoa Kỳ để phóng tàu vũ trụ vào không gian.

Vùng ranh giới mới giữa Mặt Trăng và Trái Đất — ranh giới mới giữa Mặt Trăng và Trái Đất gần như mọi lúc — là nơi Ánh Trăng mới bộc lộ bản chất thực sự của nó. Nhiều người dùng kính viễn vọng quan sát Trăng tròn và bạn có thể tự hỏi tại sao nó lại trông phẳng lì như vậy. Máy tính mới này khá đơn giản, vì vậy bạn có thể tính toán thời gian Mặt Trăng mọc, lặn, độ chiếu sáng và chu kỳ Mặt Trăng chỉ trong vòng 1 phút — luôn luôn là ngày hiện tại và bạn sẽ biết được vị trí của mình trên toàn thế giới. Khi Ánh Trăng di chuyển lên Trái Đất, ngày càng nhiều vùng da được Mặt Trời chiếu sáng sẽ trở nên rõ ràng hơn cho đến khi chúng ta nhìn thấy Trăng tròn hoàn toàn được chiếu sáng. Vào thời điểm Trăng non hoàn thành quỹ đạo, Trái Đất đã quay đủ xa để Mặt Trăng phải di chuyển thêm hai ngày nữa để thẳng hàng với hình học Mặt Trời-Trái Đất và nó sẽ quay trở lại cùng một điểm.